Nỗi Lòng Hồn Lang Về Cõi Thế (26)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Về Cõi Thế - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRhwypdQBFvLwRPXWFkwaVl1WBNn4-MM_AB20p1Cw2UMAtXktaIlQ

NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (26)

Luẩn quẩn loanh quanh dưới vạt mờ
Buồn thương dấy động sợi dây tơ
Đành thôi xếp lại đàn tâm tưởng
Bởi cánh phù vân mãi lững lờ

Lang rời xóm vắng, lần chân bước
Đường đất ngoằn ngoèo dẫn chốn xa
Vầng sáng hừng lên bầu trước mặt
Miên man tấc dạ, nhịp ngân nga…

Lạ kìa! Đông đúc nhiều khu nhỏ
Ánh rộ loang tràn ngập lối đi
Thuở những canh thâu ngơ ngẩn mộng…
Nay hình hiện thực chóa bờ mi

Chạnh thấy cõi lòng nhớ Tổ Tiên
Ri Tô* biển sống của hồn thiêng
Bước chân sỏi đá dài năm tháng
Bát ngát khung trời trải ấm êm

Ngờ đâu uất hận trào rơi khoé
Rực lửa căm thù lũ Mic Ma*
Dãy đất phì nhiêu ngàn nở thắm
Tham lam cưỡng chiếm, diệt vong ta

Sức yếu, thế cô, tàn vó ngựa
Khắp vùng Tộc Tổ biến lầm than
Ngàn năm tình sử hằn in dấu
Để lại tâm hồn nỗi vấn vương…

Mật đắng nuốt vào theo ánh lệ
Mối sầu da diết gợn lê thê
Cánh chim lạc nẻo, nhìn mây dạt
Nấc nghẹn tâm can hướng vọng về

Muốn thét gào to để nấu nung
Hay trầm lặng lẽ với bâng khuâng
Khi trăng giờ đã chìm sau ngọn
Cả khối không gian chuyển mịt mùng…

“Vừa đi lần ra phố
Lang vừa buồn nhớ…”

* Tên hư cấu.

31/1/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.