Nỗi Lòng Hồn Lang Về Cõi Thế (24)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Về Cõi Thế - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcRj9d3rWw9Y-WbYUJHFIyGmdKROE6q_6E9NDn2bXZZGujHqsXoYzw

NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (24)

Chầm chậm dừng chân bên khóm trúc
Chập chờn tâm não ảnh hình xưa
Từ sâu thăm thẳm, niềm thương nhớ
Cảm xúc dâng tràn quyện gió đưa..

Lan man giây phút, ngoảnh ngang nhìn
Vật dụng nhà ai vẻ đẹp xinh
Đây đó nhỏ to màu óng mượt
Phơi bày lạ lẫm, choáng hồn linh

Lui tới ngược xuôi giữa lặng tờ
Nhẹ nhàng rỉ rả khảy dây tơ
Âm thanh trầm bổng nhiều cung bậc
Lúc nỉ non đau, lúc thẫn thờ…

Thuở ấy hoang sơ cảnh núi rừng
Khung trời bốn phía rộng thênh thang
Đêm trăng đáy nước khơi niềm mộng
Tru, hú canh khuya gợi tiết hùng…

Giờ đây tất cả còn đâu nữa
Đã mất hẳn rồi buổi tối nay
Điểm dấu muôn đời in đậm nét
Chơi vơi, lạc lõng, biến nhoà phai…

Man mác, băn khoăn chạnh cõi lòng
Trầm ngâm thả bước cận bờ sông
Nhìn kia nhấp nhố lăn tăn gợn
Bọt trắng vun cao, thoáng rã dòng

Có giống như ta hướng dặm trường
Lần tìm ảnh bóng của ngàn thương
Trăm năm dương thế dần luân chuyển
Rốt cuộc phù vân cũng một đường?…

“Lan man trăn trở…”

29/1/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.