Nỗi Lòng Hồn Lang Về Cõi Thế (21)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Về Cõi Thế - Page 2 Images?q=tbn:ANd9GcTScI_DKKwd0kT-OZbzwFw9c5NpfQPm-LuQsU6E7gKT1PeRQQLj

NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (21)

Hồn nương hỡi! Lòng anh đầy da diết
Trước nỗi niềm ly biệt rẽ chia xa
Bỏ lại em cảnh nhà hình đơn chiếc
Giữa khung mờ quạnh quẽ tím ngân nga

Rồi những buổi chiều tà nghiêng vạt nắng
Hay những canh trường phủ lạnh màn sương
Bên phím nhạc cung đàn chìm sâu lắng
Có ai hoài, trĩu nặng khúc thê lương?…

Ôi đêm nay! Cơn buồn thương xâu xé
Từng phút giây trăn trở, gợn luồng đau
Hỡi thăm thẳm muôn sao vầng lấp loé
Có hiểu nầy lặng lẽ nhỏ hàn châu?…

Hỡi sông ma! Ngọt ngào con nước chảy
Thuở năm nào êm ái dưới trăng thanh
Say tao ngộ vấn vương từ độ ấy
Kết duyên lành, gửi lại nỗi hờn căm…

Giờ xa cách, bao ảnh hình kỷ niệm
Canh cánh lòng, lưu luyến mãi không thôi
Còn đâu nữa ngọt bùi, hương lửa quyện
Đượm nồng nàn, xao xuyến ngập đầy vơi…

Còn đâu nữa một trời xuân rực rỡ
Muôn nụ hồng rợp nở dưới thênh thang
Say thưởng thức mơ màng treo lối ngõ
Đôi bóng tình cửa gió ấm thiều quang…

Thế mà nay dở dang tình thệ ước
Kẻ đường trần thả bước dạ sầu tơi
Người ở lại ngậm ngùi loang khoé mắt
Đêm quá dài, bàng bạc lững lờ trôi…

“Hồn lang nghẹn ngào từ biệt sông ma
về cõi thế…”

26/1/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.