Nỗi Lòng Cánh Gió – Thơ Nỗi Niềm

Nỗi Lòng Cánh Gió

Mảnh vườn quạnh quẽ của năm nao
Lắm đỗi hồn ta ánh lệ trào
Hướng vọng xa xăm về biển mộng
Âm thầm lặng lẽ nén niềm đau…

Rồi khuya năm ấy bước ra đi
Xoải cánh thênh thang hướng ảnh thề
Ngọn lửa nấu nung thời ấp ủ
Cuồng giông, sóng dữ có hề chi

Từng phút nâng mình vượt đỉnh mây
Rộng xòe vỗ nhịp thẳng đường bay
Đích dừng ngơi nghỉ còn xa quá
Khắc nguyện con tim sẽ một ngày…

Chợt chiều hôm đó nhìn sang phía
Thấy đóa hoa thu rũ cạnh bờ
Sắc thắm nhạt mờ treo cửa gió
Chạnh tình ghé lại ngắm chơ vơ

Chẳng hiểu vì sao xúc động lòng
Từ nơi tấc dạ nhẹ nhàng rung
Thương cho khoảnh khắc phù du ửng
Hay cảm hình kia hẹn ước cùng…

Giờ đây trống vắng, nỗi chơi vơi
Bốn phía đìu hiu phủ góc trời
Có lẽ sẽ quay đầu chốn cũ
Thơ trăng ngày tháng tự phai phôi

Kỷ niệm dấu yêu vẫn ngập tràn
Lần tay kiếm lại những tơ vàng
Cất vào hộp kín niêm phong kỷ
Mãi mãi trong ta một tiếng đàn…

4/2/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.