Niềm Đau Dĩ Vãng – Thơ Tình Buồn

Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) - Page 39 164-1643631-wallpaper-silhouette-man-light-sunset-sky-grass-people

NIỀM ĐAU DĨ VÃNG

Tám năm qua chẳng về nơi ấy nữa
Khoảng cuộc đời nhẹ thả cõi trăng sao
Có những lúc từ sâu trồi nhớ lại
Một cái gì tê tái gợn luồng đau…

Kia! Kỷ niệm ngọt ngào, yêu dấu hỡi
Nọ! Lắm lần lui tới viếng thăm Ai
Đó! Những con đường, vai kề, tim nói
Đấy! Thư tình mở vội, chén ngần say

Trông cho mau đến ngày mai chủ nhật
Để nôn nao tấc dạ được nằm yên
Khi loáng thoáng dáng hiền gần trước mặt
Thẹn cúi đầu man mát gửi nụ duyên

Tay trong tay, êm đềm hồ vọng nguyệt
Bờ cỏ mềm ấm áp, nỗi lâng lâng
Trên lóng lánh ánh vàng soi đáy nước
Dưới dạt dào, tha thiết chuỗi…em!…anh!

Bịch đậu phộng bên cầm, bên bóc vỏ
Há miệng này, đỏ bỏ…nhẹ nhàng “bơi”
Nghiêng khúc khích phía cười vui rạng rỡ
Phía men tình rỉ rả thắm đầy vơi…

Có ngờ đâu xe đời quay ngược hướng
Kẻ trở về bậu bạn với mây sương
Người ở lại tơ vương sầu vọng tưởng
Sớm trưa chiều lởn vởn khúc âm chuông

Em lấy chồng, nỗi buồn xưa cố xóa
Bởi mịt mù tăm cá bóng chim bay
Còn ở tôi dẫu này muôn thương nhớ
Nhưng mảnh vườn vàng võ xác xơ cây…

22/06/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.