Nghẹn Đắng Cay – Thơ Tình Buồn

Nghẹn Đắng Cay

Đêm nay cảnh cũng giống đêm qua
Cũng kẻ ngồi đây cận góc nhà
Giở lật từng trang trong trí não
Để rồi thỉnh thoảng hướng về xa,

Tặng anh một cái bánh chưng đi
Lẹ miệng đùa vui nói tức thì
Tất cả em cho anh hết đó
Kèm theo duyên dáng ửng bờ mi

Thế là cảm mến gợi quen nhau
Mảng trắng, không gian bắt nhịp cầu
Thấm thoắt tháng ngày trôi lặng lẽ
Nỗi niềm lưu luyến đọng tình sâu

Rồi nghĩa phu thê kết mộng hồn
Thơ trăng hòa quyện sớm chiều hôm
Khi bầu êm ả trao tâm sự
Lúc nghĩa nhân sinh nắn phím đàn

Éo le diệu vợi cách đôi nơi
Ngang trái cầu tre lỗi nhịp rồi
Nhưng cớ vì sao luôn mãi nhớ
Bóng hình yêu dấu tận trùng khơi…

Có phải duyên tình thuở kiếp xưa
Bến sông vắng bóng một con đò
Kẻ đi biền biệt, người mong đợi
Canh cánh mỏi mòn, dạ héo lơ

Vượt chốn dương trần để kiếm Ai
Ngờ đâu lạc nẻo giữa heo may
Vườn thu ảm đạm sầu rơi rụng
Quạnh quẽ âm thầm nghẹn đắng cay…

4/12/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *