Nếu Có Thơ Mà Không Có Em

Nếu Có Thơ Mà Không Có Em

Nếu có thơ mà không có em
Làm sao mỗi tối ngước nhìn đêm
Hồn thu lãng đãng về xa vợi
Trăn trở, u hoài hoá cánh chim,

Lờ lững khung mờ chậm chậm bay
Dõi đôi tha thiết kiếm tìm ai
Để rồi lặng lẽ trong vô vọng
Mượn bút nhỏ lòng gửi gió mây

Chắc sẽ không còn chuỗi nhớ thương
Cho dài thao thức ngắm mưa tuôn
Tâm tư trĩu nặng niềm vương vấn
Tất cả là đây, một nỗi buồn

Nếu có thơ mà không có em
Đâu còn lai láng ở con tim
Ngân nga điệp khúc ngàn xao xuyến
Êm ả dòng sông lướt mảnh thuyền

Cuộc đời sẽ đẹp biết bao nhiêu
Bởi sẵn nơi đây trải thật nhiều
Xanh biếc, vàng tươi, cùng đỏ thắm
Hòa chung giấy mực thả phiêu diêu

Chân bước nhẹ nhàng qua nẻo xa
Dạt dào, thắm thiết những lời ca
Phôi phai mỏi mệt đường thăm thẳm
Mỗi độ hoàng hôn sụp nắng tà…

Em là trăng sáng tỏa vào thơ
Một khối long lanh đẩy mịt mờ
Lại cũng là sương treo lãng đãng
Chập chờn giá lạnh giữa khung mơ

Nhưng thà có được bóng hình em
Để kẻ hồn thơ biết chỗ tìm
Vạn khúc nhạc tình đau khổ hận…
Và muôn tiếng sáo nhẹ ru êm.

19/11/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.