Năm Tháng Phù Vân – Thơ Nỗi Niềm

Năm Tháng Phù Vân

Bên góc quạnh lê thê buồn trăn trở
Trái ngang tình vàng võ nét thu phai
Quả chan chứa tràn đầy muôn luyến nhớ
Chỉ âm thầm, lối ngõ vọng trời mây…

Dạ thổn thức u hoài trong tĩnh lặng
Cố sức mình kéo nặng đặt sang bên
Thả mênh mang bồng bềnh trên nẻo vắng
Tìm phôi pha hụt hẫng giữa canh đêm

Trang giấy mỏng trải lên bầu tâm sự
Bút xe tròn nắn chữ nghĩa yêu đương
Hồn băng giá đọng sương từng giọt nhỏ
Hóa tơ lòng gửi gió tặng về phương

Có những lúc vấn vương trào khóe mắt
Gót chân chiều man mác gợn từng cơn
Trên chầm chậm hoàng hôn dần lụn tắt
Dưới nỗi niềm quặn thắt héo sầu đơn…

Nàng với ta sớm hôm nhiều như thế
Lắm bao lần ửng lệ xót chơi vơi
Nhìn tơ sợi rối bời treo ráng xế
Dẫu tận cùng… cũng chỉ vậy mà thôi

Thuyền vẫn lướt, dòng đời luôn tới trước
Cánh thời gian lần lượt mãi trôi qua
Hừng đông đến sụp tà rồi đảo ngược
Cứ xoay vòng mỗi bước cuốn vào xa

Kia bến nước, thuở qua làm lữ khách
Buổi nắng tàn, từng khắc phủ âm u
Dấu hải hồ chu du đà thấm mệt
Sẽ giã từ trả hết, một vần thơ…

Giờ Thương hỡi! Cung mơ đầy mật ngọt
Có vườn hồng, lảnh lót tiếng chim ngân
Có lồng lộng vầng trăng soi bát ngát
Có êm đềm thoảng mát đợi em anh…

22/9/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.