Muốn Thăm Em Lại Ngại – Thơ Tình Buồn

Muốn Thăm Em Lại Ngại

Đời em bất hạnh biết bao nhiêu
Bão tố, cuồng phong một buổi chiều
Chợt đến nhấn chìm thuyền mộng ái
Rồi lôi em đến bến rong rêu,

Mở mắt nhìn ra chỉ tối màu
Toàn thân ướt sũng, tím bầm đau
Chống tay cố sức nâng người dậy
Lại bị trợt trơn té lộn nhào…

Lan ơi! Hình ảnh cuộc đời em
Anh vẽ bằng thơ của trái tim
Bóng bẩy, tượng hình như thế đó
Đơn sơ mấy nét chẳng cần thêm

Cũng đủ quá nhiều một bức tranh
Trải ra chẳng thấy có màu xanh
Chỉ toàn mây xám và đêm tối
Với cánh chim rơi, gãy chẳng lành,

Em sống chuỗi dài với héo hon
Thuyền nan vá víu sớm chiều hôm
Trên dòng đen sẫm thêm ngàn gió
Lư lắc, đong đưa, tím mảnh hồn…

Nay lại một lần thêm tái tê
Chồng em mất sớm, để lê thê
Canh khuya trống vắng rơi sầu nhớ
Vạn giọt sương sa đẫm lối về…

Anh muốn ghé thăm, nói một lời
Rằng vương còn đó, có nào vơi
Cho người bạc phận niềm an ủi
Chỉ ngại tình xưa…trở lại rồi…

15/11/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.