Muốn Được Một Lần – Thơ Lục Bát

Muốn Được Một Lần

Em vừa trải khúc u hoài
Anh đà thưởng trọn để rồi lại đau
Khi xưa vội kéo sập cầu
Tháng năm cứ mãi biết bao nghĩ về…

Người con gái ấy miền quê
Tặng trao trái đỏ tràn trề yêu thương
Vậy mà vó ngựa buông cương
Khiến nàng da diết đoạn trường xót xa

Đêm đêm văng vẳng sầu ca
Tương tư não nuột loang qua phũ phàng
Kẻ “kia” cũng chẳng bận màng
Cũng khô cục đá, cũng hàng bạc vôi…

Thời gian chầm chậm dần trôi
Phong trần cát bụi dập vùi tâm tư
Lắm khi thao thức thẫn thờ
Chập chờn dĩ vãng, chơ vơ nỗi niềm

Đìu hiu, giá lạnh bên thềm
Lần vào ký ức êm đềm thuở xanh
Mới hay nhớ mảnh trăng thanh
Mới thầm nuối tiếc ôm đàn thả sông

Trọn đời canh cánh cõi lòng
Hận mình sao nỡ quay dòng nhổ neo
Đẩy bóng tình rớt xuống đèo
Tả tơi tan tác chìm theo sóng gờn

Bao thu muốn được một lần
Nghe lời oán trách, nghe hờn của Ai
Cho từ sâu thẳm lắt lay
Trào lên day dứt đọa đày con tim…

14/7/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *