Một Thoáng Vật Vờ – Thơ Nỗi Niềm

Một Thoáng Vật Vờ

Sáng nay ngồi cạnh bàn tròn
Lim dim tìm kiếm cái hồn trong mơ
Tâm tư cứ mãi vật vờ
Ngả nghiêng theo gió, bơ phờ hoài thôi,

Phải chăng ánh đã lụn rồi
Cung đàn êm ả đến hồi đứt dây
Khung trời phủ ám vầng mây
Bóng tàn ảm đạm, kéo dài buồn tênh

Thuở nào giữa độ trăng lên
Nỗi niềm lai láng, bồng bềnh thênh thang
Đó đây hốt lá thu vàng
Ngắm từng tan tác, ngập tràn ý thơ

Thuyền nan lặng lẽ xa bờ
Vượt bao nhấp nhố chẳng chờ đợi chi
Lắng nghe sóng vỗ rầm rì
Lâng lâng xúc cảm, lê thê tiếng lòng,

Sông xanh uốn lượn muôn dòng
Rồi về bát ngát mênh mông điệp trùng
chèo mạnh mẽ, dạ ung dung
Dặm ngàn vượt lướt có dừng lại đâu

Cớ sao bỗng chốc nhạt màu
Bước chân sỏi đá rơi vào chơi vơi
Thấy như thắt thẻo, ngậm ngùi
Nước dòng khô cạn từng hồi trong tim

Chí đời xoải cánh loài chim
Vượt qua biển lớn mong tìm vườn xuân
Giờ đây giữa cõi không tầng
Hồn bay vạn kỷ…muốn dừng lại sao…

28/11/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.