Một Thoáng Ngỡ Ngàng – Thơ Nỗi Niềm

Một Thoáng Ngỡ Ngàng

Hồn em mảnh khuyết ở bên kia
Lãng đãng niềm mơ vọng hướng về
Bát ngát đồng xanh cùng biển rộng
Cung đàn réo rắt trải lê thê…

Hồn tôi khách lạ ở bên đây
Quạnh quẽ, cô đơn chuỗi tháng ngày
Cũng ước, cũng mơ và cũng đợi
Nửa vầng lặn khuất dưới hàng mây

Tiếc thay cách trở một dòng sông
Nên quả tim ngân khúc nhạc lòng
Ẩn kín tận cùng nơi tấc dạ
Cũng đành lặng lẽ thả mênh mông

Chẳng biết làm sao nhỏ hết sương
Làm sao kéo ngắn mấy con đường
Để cho đồng điệu hoà âm hưởng
Thôi hết tháng ngày nỗi vấn vương

Xui chi cảm xúc trước đìu hiu
Khiến phải giờ đây mỗi độ chiều
Khi cánh phương ngàn vi vút thổi
Lâng lâng dào dạt biết bao nhiêu…

Có phải tôi nàng giống tợ nhau
Thích nhìn trăng sáng giữa canh thâu
Thích nghe gió thổi ru niềm mộng
Và cũng ngày xưa lỡ nhịp cầu

Muốn thả cánh hồn đến nẻo xa
Qua bờ suối vắng gặp người ta
Bất ngờ cơn gió từ đâu tới
Đẩy giạt hàng mây phủ nhạt nhòa…

19/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.