Một Mình – Thơ Nỗi Niềm

Một Mình

Em bên ấy một mình lặng lẽ
Cả chuỗi dài quạnh quẽ thu sương
Ở trong một quả tim buồn
Mãi luôn ngân nhịp hồi chuông não nề.

Hồn mênh mang lê thê dòng nghĩ
Rồi tự mình thủ thỉ với ta
Tìm đây một chút phôi pha
Quên đi trống vắng, xót xa nỗi niềm

Nhìn rụng đổ bên thềm gió thổi
Ai có hờn, nhức nhối mặc ai
Âm thầm nhẹ với bàn tay
Cầm cây chổi quét cho bay lá sầu

Mượn nhung nhớ phủ màu lên xám
Cho tranh đời u ám chìm đi
Thả mơ về thuở xuân thì
Tìm nơi dĩ vãng những gì dấu yêu

Cho có chút hiu hiu dỗ mộng
Giấc êm đềm xoải cánh thênh thang
Đợi khuya tắm ánh trăng vàng
Tẩy bao tuyết trắng, phũ phàng giá đông

Đêm tĩnh mịch, cõi lòng trống trải
Cây khô cành rụng trái ngẩn ngơ
Lượm gom thả hết vào thơ
Để vơi khắc khoải, thẫn thờ tái tê

Thương năm tháng não nề buốt lạnh
Dưới chiều tà canh cánh bâng khuâng
Cố vương khép lại khung tàn
Bơi vào ảo ảnh khảy đàn ngày xưa…

29/10/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *