Một Cuộc Tình Buồn – Thơ Nỗi Niềm

Một Cuộc Tình Buồn

Cả suốt chuỗi dài sao mãi nhớ
Để giờ da diết chảy vào tim
Ngỡ ngàng bóng xế dòng sông cũ
Bờ vắng đìu hiu mục mảnh thuyền…

Con đường lưu luyến của ngày xưa
Thỉnh thoảng quay về giữa giấc mơ
Trên chuyến xe đò vun vút chạy
Ảnh người tha thiết gặp tình thơ

Nhưng rồi tới chỗ gặp ai đâu
Dải cát lượn cong buộc tím sầu
Tối vắng, mịt mùng giăng phủ kín
Để buồn lữ khách, nghẹn vì sao?

Bao ngày thu bóng, góc hiên nhà
Nửa nặng cảnh đời, nửa vọng xa
Khắc khoải cứ trùm lên khắc khoải
Đành tay khép lại bản tình ca

Từ đó âm thầm kẻ cố quên
Bóng hình yêu dấu vẫn chưa tên
Xem như duyên phận bèo mây giạt
Lắt lẻo cầu tre với gập ghềnh

Thời gian lặng lẽ cứ dần trôi
Cát bụi phong sương khỏa ngậm ngùi
Kỷ niệm nhạt nhòa theo khói trắng
Từ từ rã nát tận xa xôi…

Bỗng nay thao thức dưới đêm đơn
Quá khứ xa xăm lắc nhẹ hồn
Khuấy động tấc lòng, vương nỗi nhớ
Tìm về, gặp lại…khuất đầu non.

19/4/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.