Mộng Hồn Về Nhau – Thơ Tình Buồn

Mộng Hồn Về Nhau

Phu thê ấm áp đậm đà
Vì mang nghĩa nặng tạm xa một thời
Bỏ em giá lạnh, chơi vơi
Chốn âm quạnh quẽ, ngậm ngùi con tim…

Chẳng cam chịu được, đi tìm
Hỡi ôi lạc nẻo, cánh chim mịt mờ
Dương gian cách trở đôi bờ
Lan man tâm não, thẫn thờ dạ thương…

Người đêm dưới ánh trăng sương
Từ trong tiềm thức, vấn vương bóng hình
Đìu hiu, thui thủi một mình
Đàn cò lảy nhịp, rung rinh trái sầu

Bất ngờ sấm chớp lưng bầu
Tia hồng lóe xẹt thẳng vào xác thân
Hồn linh từ thuở xa xăm
Trở về nhập lại cõi trần hôm nay

Để rồi tưởng nhớ lắt lay
Nỗi niềm yêu dấu, chẳng thay đổi lòng
Cảnh éo le cuốn chặt vòng
Hữu duyên tái ngộ, chênh chông, lỡ làng…

Còn người tha thiết ngập tràn
Mà không thể kéo ánh vàng cho riêng
Khiến hoài trăn trở miên man
Màu thu phủ tím, muôn ngàn tái tê…

Đành thôi tạm nối duyên thề
Vườn thơ, lối mộng hồn về với nhau
Phù vân khoảnh khắc trôi mau
Bến xưa vẫn đó, đượm màu vẫn đây.

30/8/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *