Lững Thững Bước Chân Điên – Thơ Tình Buồn

Lững Thững Bước Chân Điên

Lởn vởn tình yêu treo khói sương
Khiến thu lặng ngắm, thấm sâu buồn
Dường như bên ghị, bên lần gỡ
Đưa đẩy khung mờ gợn tiếng chuông

Âm vang loáng thoáng vọng vào tai
Man mác u hoài, kẻ nhớ Ai
Để thắt thẻo sầu ôm giá lạnh
Gắng cười, gắng đậy, gắng phôi phai

Chất ngất hương nồng men ái ân
Ngân nga réo rắt nhịp cung đàn
Một lần, lần nữa, thêm lần nữa
Gió giật lưng chừng đẩy loãng tan

Chập chờn ảnh sắc, làn tia chớp
Với thẳng đôi tay hốt trọn về
Gói kỷ, nhẹ nhàng chôn giữa trái
Bâng khuâng da diết, đọng bờ mi…

Nhưng bởi hình đây xác dưới trời
Còn hồn cánh lượn cõi chơi vơi
Non thề biển hẹn ngàn tha thiết
Dấu ấn son hồng chỉ bóng thôi

Giờ nẻo đìu hiu, cố lạnh lùng
Cho tim thôi trỗi, nhạc đừng rung
Để bài duyên lỡ nằm yên đó
Chẳng hát, khỏi nghe, đỡ tím lòng

Kia niềm lưu luyến giũ màn đêm
Nọ nỗi bâng khuâng thả mái rèm
Vương vấn, nghẹn ngào gom nén lại
Sớm chiều lững thững bước chân điên…

31/12/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.