Linh Hồn Vương Vấn – Thơ Tình Buồn

Linh Hồn Vương Vấn

Ba năm trước vào đầu xuân nắng ấm
Vườn công viên đóa thắm rợp giăng đầy
Đôi nam nữ, tay nắm chặt bàn tay
Bước lững thững trải dài xem cảnh sắc…

Thỉnh thoảng dừng, nghiêng qua, tình trong mắt
Lúc nhẹ nhàng, thân mật, nỉ non vui
Khi nhéo vai anh, miệng nở nụ cười
Rồi thong thả lại ngồi băng ghế đá

Chuyện xa gần hai bên hòa rôm rả
Êm ả lời dịu mát cõi lòng nhau
Bao dí dỏm, bao cử chỉ ngọt ngào
Thầm gửi tặng cho nhau niềm tha thiết

Từ sâu thẳm nhẹ trào dâng da diết
Quá là yêu nhưng biết nói gì hơn
Chỉ âm thầm kết tụ đá vàng son
Mong ngày sẽ được cùng chung gối mộng…

Nào hay đâu dưới thênh thang lồng lộng
Cánh thời gian chiếc bóng mãi dần trôi
Xuân mới đó thoáng chốc vụt qua rồi
Hạ lại đến ngợp trời hanh hao nắng

Hết ngày phép, người vương tơ trĩu nặng
Kẻ biên thuỳ canh cánh nhớ nhung thương
Đêm phục kích lặng lẽ hứng màn sương
Có lắm lúc chạnh buồn loang ánh lệ

Vào một chiều vầng dương đang chuyển xế
Buổi cơm nhanh tạm để bụng cho no
Đũa vội vã lùa mau khoảnh khắc giờ
Bỗng đạn pháo dập bờ nơi đóng điểm

Lưng trai trẻ bị ghim vào nhiều miểng
Máu tuôn trào, lạc tiếng, nghẽn hơi sâu
Tiếp theo đó ào ạt địch tràn vào
Từng thây quỵ, ngã nhào trong lửa khói…

Chàng đã chết sau cơn đau nhức nhối
Nẻo lâm sơn một tối thoát vòng vây
Nay linh hồn lởn vởn khắp đó đây
Như vương vấn hình Ai trên cõi thế…

19/5/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *