Lật Thuyền Trôi Giạt – Thơ Tình Buồn

Lật Thuyền Trôi Giạt

Em về cõi ấy mờ sương khói
Tôi ở lại này vẫn sớm hôm
Lặng lẽ âm thầm bên góc quạnh
Tìm vơi khắc khoải, gửi cung đàn…

Biết bao kỷ niệm một trời thơ
Thắm thiết đôi tim, ước nguyện chờ
Ngang trái phũ phàng, gieo trắc trở
Chia bờ, rẽ lối, nghẹn đường tơ

Cảm nhớ nằm trong hãy ngập đầy
Chiều tàn nẻo vắng, gió rung cây
Bao nhiêu lá rụng, là bao nỗi
Tức tưởi hờn đau ghị kéo dài

“Hai đứa mình yêu nhau
mãi mãi,trọn đời anh nhé”

Ôi! Dòng thỏ thẻ của hôm kia
Cứ mãi đâu đây loáng thoáng về
Lởn vởn, chập chờn nơi trí não
Để buồn da diết dưới canh khuya…

Tím ngắt linh hồn bởi luyến lưu
Ánh nhìn tôi thấy chỉ màu thu
Không gian trước mặt dần chân bước
Mảng tối tràn lan phủ mịt mù

Lực dốc toàn thân, trao trọn ý
Tháng năm ấp ủ mộng duyên thuyền
Ngờ đâu bão tố, cuồng phong dậy
Chới với lưng chừng lật ngả nghiêng

Từng cơn sóng lượn đẩy chơi vơi
Lạc bến sông thương luống ngậm ngùi
Hứng chịu cóng tê, ngàn buốt lạnh
Lững lờ trôi giạt tấp vào nơi…

26/2/2021
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.