Lắt Lay Nỗi Nhớ – Thơ Nỗi Niềm

Lắt Lay Nỗi Nhớ

Lành lạnh kéo về phủ tiết đông
Thu đi trong nắng tái tê lòng
Ba trăng thắm thiết giờ xin trả
Bốn phía muôn loài lại khoảng không…

Con đường lá đổ vẫn nằm kia
Lác đác vàng phơi giạt mé rìa
Giẫm đạp vụn vằn lăn trước gió
Nay đà mục rữa đất thành ra

Hàng cây run rẩy theo chiều gió
Thỉnh thoảng trầm ngâm lúc thổi dừng
Có phải luyến lưu tình héo úa
Mà treo lác đác mấy làn sương

Lất phất tơ giăng đứt vạt mờ
Gợi hồn thi sĩ dệt vần thơ
Góc buồn rũ rượi dường như nhớ
Một thuở heo may đẩy vật vờ

Loáng thoáng âm vang điệp dế sầu
Quyện hòa rả rích tiếng mưa ngâu
Phải chăng giá buốt đành im lặng
Hay đợi phôi pha mới khẽ chào…

Vòng xoay luân chuyển cánh thời gian
Đến đến đi đi trải cõi trần
Làm biến đổi thay hình vạn vật
Để rồi vương vấn với bâng khuâng

Cứ mãi tâm tư chất chứa hoài
Bóng hình kỹ niệm thuở cùng Ai
Dưới vòm lam khói, hồn hiu quạnh
Lặng lẽ âm thầm, nỗi lắt lay…

11/11/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *