Lão Về Thăm Chốn Cũ – Thơ Nỗi Niềm

Lão Về Thăm Chốn Cũ

Lồng lộng thổi từ cánh đồng bát ngát
Lay lão già trải mắt buổi chiều nay
Giữa cầu cao, dãy sắt dưới bàn tay
Như trì níu hình ai đừng thả bước…

Ở nơi đây năm mươi năm về trước
Nắng cháy da rỉ nước dưới chang chang
Miếng đất phèn vàng trấu vạch lằn ngang
Sau vất vả muôn phần từng cục một

Mảnh vườn nhỏ phủ lên hàng sắc tốt
Xanh, đỏ, hồng từng đợt rộ dần cao
Giá không nhiều, ý nghĩa lại biết bao
Bởi không số, đi vào bài tính đếm

Chàng trai trẻ khôi ngô màu đen quyện
Mượn nhọc nhằn tôi luyện chí bình sinh
Ngoài nén hờn, tim ấp ủ mối tình thâm
Quên năm tháng trầm mình trong khốn khó

Và nơi đây cũng bao lần ngọn gió
Lảy cung đàn vạn thuở khúc yêu đương
Tan vỡ rồi trọn kiếp tụ hàn sương
Từng giọt nhỏ trên đường quay dĩ vãng

Lão dừng lại, lòng như ôm khối nặng
Nỗi niềm xưa tụ lắng tự bao giờ
Nay trồi dần, loang tỏa quấn chơ vơ
Siết da diết, vật vờ theo bóng xế…

Chuyến xe đò trở về mang ánh lệ
Phả nhạt mờ như để rửa trần ai
Mới hừng đông xoải cánh lướt tầng mây
Giờ ảm đạm héo gầy bên hốc đá.

29/4/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.