Hồn Lang Trở Về Âm Giới (56)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Trở Về Âm Giới - Page 3 Images?q=tbn:ANd9GcRy9vfHY9SSDelgNNmJcbzWkj4WqhWvkT4pF5rEltPfHLGSmnJ5KQ

HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (56)

Hồn Nương ơi! Một mình em chốn đó
Suốt chuỗi dài vò võ ngóng vầng mây
Ngày thui thủi bậu bạn với cỏ cây
Đêm lạnh lẽo tự tay tìm ánh lửa…

Anh nhớ em, nhớ duyên tình vạn thuở
Nhớ sông ma lối ngõ đến cung yêu
Nhớ không gian rực rỡ ánh tà chiều
Ta quyện cánh phiêu diêu vào cõi lộng

Có muôn lần anh dìu em trên sóng
Bay nhẹ nhàng chẳng động gợn đong đưa
Thả hồn mình vào cảnh giới mộng mơ
Tim êm ả từng giờ rung điệp khúc

Mùa gió bấc âm thanh reo vi vút
Cùng thu hình ấm áp dưới bờ hoa
Ôm chặt em, ngây ngất vóc ngọc ngà
Hương nguyệt quế đậm đà khơi xúc cảm

Ngàn đêm trăng dưới khung trời rực sáng
Niềm mênh mang lai láng nhịp ngân nga
Em vào phòng, khăn lụa trắng lấy ra
Trải lên cỏ, đôi ta cùng xướng họa

Anh gieo thơ bằng cánh hồn của gió
Em họa vần bằng đóa thắm hoa xinh
Anh lâng lâng vào cảnh giới mộng tình
Em bồng bềnh lướt mình trên suối biếc…

Hồn Nương hỡi! Lòng anh đang da diết
Nhớ thương nhiều chẳng biết phải làm sao
Cõi dương trần thì vương vấn tình sâu
Còn âm cảnh hẹn nhau ngày trở lại…

“Hồn Lang đang da diết trước ngã ba
đường tình”

21/10/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.