Hồn Lang Trở Về Âm Giới (21)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Trở Về Âm Giới Images?q=tbn:ANd9GcRfD12FtSzKgVt_WCs6boRzLfucYoquYbkJcst6SyJFpseLk0JXdQ

HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (21)

Từ giã mồ Cha với Mẹ hiền
Ma hồn ảm đạm lắc chao nghiêng
Dò tìm thăm viếng tình thân thuộc
Cũng đã ra đi dưới cửu tuyền…

Gió buồn nhè nhẹ kéo mây sầu
Một kiếp dương trần một giấc thâu
Trăn trở, say sưa hay chới với
Cũng rồi khoảnh khắc chỉ chiêm bao

Thổn thức, nghẹn ngào dạ tái tê
Quả vàng từng chập nhịp lê thê
Ngàn thương, ngàn nhớ, ngàn lưu luyến…
Vẫn thế mà thôi! Chẳng nẻo về

Âm dương đôi ngả rẽ ly tình
Da diết tận cùng nỗi vấn vương
Như ngọn gió chiều ngang cõi lộng
Đong đưa cỏ lá để sương buông

Còn gì đọng lại ở trong tim
Cho khối suy tư hướng vọng tìm
Sắc ánh trăng vàng treo suối bạc
Soi đường, chỉ lối cánh hồn chim…

Ta sẽ thiên thu với nhớ nhung
Nơi đây trần thế vạn niềm rung
Hằn sâu ký ức muôn hoài niệm
Chẳng thể phai phôi với lạnh lùng

Dẫu rằng cũng lắm nỗi hờn căm
Siết tím hồn ta chuỗi tháng năm
Quằn quại, xót xa rồi bức bối
Thu hình tuyết lạnh vọng xa xăm…

“Hồn Lang vừa dò tìm thăm
mộ những người thân gần
đó, vừa đi vừa thổn thức”

31/7/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.