Hồn Lang Trở Về Âm Giới (2)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Trở Về Âm Giới Images?q=tbn:ANd9GcTnkn0iBksdteYWLrj4srJXw-K3n88yUQPHXXJjKQTv31k5cSM1

HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (2)

Mình ơi! Lặng lẽ đứng nhìn em
Nức nở, nghẹn ngào quyện trái tim
Tóc trắng phủ dầy thêm điểm trắng
Từ nay giá lạnh cuốn màn đêm…

Anh vuốt tóc em, tóc chẳng lay
Vì giờ đã biến mất bàn tay
Yêu thương da diết tình phu phụ
Ảo ảnh làm sao thực tỏ bày

Đành buồn, xa xót ngắm hồn đau
Từ thuở nhung xanh đến bạc đầu
Phận vợ trọn lòng, vui bổn phận
Thăng trầm, sướng khổ vẫn cùng nhau

Anh nhớ năm xưa lúc thiếu thời
Bên đường nhìn thấy sắc hoa khôi
Con tim xao xuyến ngân từng nhịp
Thôi thúc làm quen…Ấy để rồi

Trông trời sụp tối…đón người thương
Hai chiếc kề nhau đến tận trường
Em học anh chờ, xe dạo phố
Lâng lâng dào dạt cánh ngàn phương

Bởi mang hồn bướm ngưỡng thời gian
Gió mát trăng thanh lượn nhánh cành
Êm ả nhẹ nhàng thu ghé đậu
Đong đưa, rung lắc vụt bay nhanh

Chỉ tơ vướng víu, mở không thông
Thuyền nhẹ rời đi, ngược bến dòng
Xa cách từ đây tình mới nở
Đón đưa, ấp ủ…trả về đông…

8/7/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.