Hồn Lang Trở Về Âm Giới (18)

 Tập Thơ Truyện Hồn Lang Trở Về Âm Giới Images?q=tbn:ANd9GcSMg-at6FgjNyFHqkrkDYp3IdTQ_y6Falv4khfglBhcwPdFVombIg

HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (18)

Đến khi con độ tròn trăng
Nỗi niềm lo lắng muôn phần nơi Cha
Một thân mưa nắng cơm nhà
Một tình đàn trẻ để mà nấu nung,

Biển xanh sóng vỗ bập bềnh
Thuyền Cha chở nặng dập dềnh lắc lư
Chưa lần than thở sầu ưu
Sức bền giữ lái, màu thu chẳng hề

Cha ôm trọn mảnh trăng thề
Cả đời không mỏi đường về bước chân
Vậy mà Trời hỡi! Một lần
Sau cơn bạo bệnh lìa trần bỏ con…

Mẹ đầy một tấm lòng son
Thủy chung vẹn đạo, vuông tròn kiên trinh
Ngàn đau thương nhớ ảnh hình
Ngàn cân treo nặng, thân mình chơ vơ

Tảo tần chiếc bóng bơ phờ
Chiều thu siết ảnh, sầu lơ quấn hồn
Tháng năm cứ mãi trập trùng
Gió giông tơi tả dập dồn không thôi

Con là tất cả của tôi
Để vui, để sống, để vơi nỗi buồn
Ngày hừng nắng cháy trên đường
Đêm đen lạnh lẽo, sương buông não nề…

Lắm khi nhìn Mẹ ủ ê
Nửa hồn con dại kéo lê vật vờ
Nửa hồn cuốn mảnh trăng mờ
Cất vào một góc để chờ gió xa…

“Hồn Lang thổn thức
bên mồ Cha Mẹ”

27/7/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.