Hoài Niệm Để Ngàn Thương – Thơ Nỗi Niềm

Hoài Niệm Để Ngàn Thương

Thổn thức tim ta khúc nhạc lòng
Nhớ về dương thế chuỗi hàn đông
Cầu duyên lỗi nhịp, sầu da diết
Buốt giá triền miên cuốn chặt vòng…

Đậm đà, tha thiết biết bao nhiêu
Cứ mỗi hoàng hôn rụng nắng chiều
Hướng vọng xa xăm bầu diệu vợi
Bâng khuâng, khắc khoải rải đìu hiu

Nẻo vắng lê chân, sắc thẫn thờ
Dạ hoài canh cánh, nỗi chơ vơ
Ảnh hình mộng ước nhiều giây phút
Ẩn hiện không gian bóng vật vờ

Vẫn vậy bốn mùa chầm chậm qua
Trở trăn, thao thức chỉ xem là
Thói quen mỗi độ buồn nhung nhớ
Khuây khỏa hoặc đau dưới ráng tà

Chuỗi sống, cảnh đời chịu gió mây
Lắc rung, vần vũ phủ trùm đây
Cố vươn che chắn, đừng cho ngả
Thầm dưỡng nuôi cây nhựa sống đầy…

Nương ơi! Dương thế kiếp phù vân
Thống khổ cho em ngập choáng lần
Ai nỡ siết tình dìm tuyết lạnh
Khiến tay tê tái, nghẹn cung đàn

Giờ đây trở lại bến sông thương
Bù đắp thời gian luống đoạn trường
Ta sẽ luôn dìu nàng đỉnh tận
Cạn bầu tửu ngọc ngát men hương

Để hạt long lanh tẩm mảnh hồn
Cho niềm yêu dấu mát từng cơn
Cho sông ma chảy nghìn năm chảy
Hơi bốc lên cao mãi mãi còn…

26/11/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *