Hiểu Nỗi Bâng Khuâng – Thơ Nỗi Niềm

Hiểu Nỗi Bâng Khuâng

Những vần thơ viết của riêng em
Cảm gió, say trăng dưới bóng thềm
Chỉ vậy mà thôi, giây phút thoảng
Còn nơi ẩn kín giữa con tim,

Mấy ai hiểu được tận chiều sâu
Những nhớ nhung thương, những sắc màu
Những tối âm thầm bên mảng trắng
Những chiều lặng lẽ hướng “về đâu”

Em khảy đàn tranh để giải buồn
Phả bầu giá lạnh tụ hàn sương
Bời vì phương cũ ngàn yêu dấu
Giờ lá vàng khô rải bước đường

Đôi khi khuây khỏa chút thời gian
Nhè nhẹ đưa tay vẽ ảnh chàng
Rồi tiếp vẽ nàng trên giấy mỏng
Hai hình ảo ảnh thả trời xanh…

Anh biết mà em, anh hiểu mà
Nẻo đời diệu vợi điệp trùng xa
Hương xuân khó thể loang về ấy
Chỉ chút đùa vui để gọi là

Ôi! mảnh tâm hồn đượm ý thơ
Dấu xưa lối cũ tự bao giờ
Thời gian chầm chậm mờ nhân ảnh
Sao chẳng nhuốm sầu, chẳng ngẩn ngơ.

1/3/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *