Hãy Gửi Vào Thơ – Thơ Tình Buồn

Hãy Gửi Vào Thơ

Còn gì để đợi, hỡi người xưa
Tất cả giờ đây đã hết rồi
Một thuở êm đềm đan ước vọng
Hoá thành lam khói nhẹ nhàng trôi…

Em thì vẫn độ sắc hương say
Má thắm, môi son cũng ửng đầy
Ánh mắt gợn buồn muôn thuở ấy
Vẫn còn gieo đó nỗi lòng ai…

Còn tôi dầu dãi hứng phong sương
Sỏi đá, gai chông ngập bước đường
Lận đận bao trùm lên thống khổ
Biến thành chai sạn nén tư tương

Để không còn nữa dạ hồn nhiên
Như những đêm thanh trải mộng hiền
Ấm áp, ngọt ngào, vai má tựa
Lâng lâng hai đứa tắm trăng nghiêng

Không còn bất chợt đổ cơn mưa
Bứt rứt ra vô đợi gió lùa
Đẩy áng mây ngàn trôi giạt mất
Cho giờ hẹn đến chẳng sầu đưa

Tất cả qua dần chuỗi dấu yêu
Rêu phong, cỏ úa, tím tiêu điều
Khu vườn xuân thắm giờ hoang quạnh
Sáo sậu lạc tình sáo sậu kêu

Cha Mẹ thể nào hoặc trái ngang
Chỉ là lẽ thật cõi trần gian
Xem như định mệnh dòng ngang trái
Buộc phải đành thôi chịu lỡ làng…

Em ơi! Tình vỡ, chết hồn mơ
Giờ chỉ còn đây cái ảnh mờ
Ngày tháng âm thầm trôi lặng lẽ
Thôi thì kỷ niệm hãy vào thơ…

16/1/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *