Hai Bờ Ảm Đạm – Thơ Tình Buồn

Hai Bờ Ảm Đạm

Lặng ngồi thao thức dưới hoàng hôn
Thoang thoảng âm vang điệp khúc đờn
Não nuột cung trầm em nhẹ khảy
Khỏa khuây buồn bã giữa đêm đơn,

Khuấy động lòng anh, nỗi ngậm ngùi
Đẩy niềm vương vấn đỉnh chơi vơi
Cố đưa tay kéo dường không thể
Cả khối tâm tư thỉnh thoảng trồi

Héo hắt, nghẹn ngào lẫn xót xa
Nhớ về kỷ niệm chuỗi dài qua
Biết bao xúc cảm, bao yêu dấu
Gần gũi sớm hôm luống đậm đà

Giờ thì bên ấy lạnh canh khuya
Vạt tối, trầm u quấn não nề
Thắt thẻo ai hoài bên gối mộng
Từng hồi da diết nhỏ sầu tê

Còn anh trăn trở, tím tâm can
Một góc đìu hiu ngắm lá vàng
Rải rác phơi tàn trên nẻo vắng
Từ trong tấc dạ trỗi bâng khuâng

Có phải linh hồn ước hẹn xưa
Hờn đau ngang trái khiến trời mưa
Khi vườn ươm hạt mầm vừa nảy
Bị cuốn trôi theo nước chảy lùa

Hay là thử thách gió rung cây
Giúp rễ ăn sâu chặt bám dày
Để một mai nầy muôn sắc thắm
Long lanh ửng nhánh trĩu oằn say…

29/12/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *