Gót Chân Chiều Lữ Khách

Gót Chân Chiều Lữ Khách

Chầm chậm bước âm thầm chân lữ khách
Dưới lam chiều phảng phất gió ru cây
Kia úa tàn phe phẩy đợi chờ bay
Nọ xơ xác héo gầy, co mỏng mảnh…

Thắt thẻo dạ đang ghì lên gót nặng
Giữa lờ mờ trống vắng phủ đìu hiu
Nay ngắm nhìn trước mặt cảnh phù du
Thêm chất chứa thẫn thờ nơi tâm tưởng

Chuyến xe đời vẫn lăn vòng chuyển hướng
Cát bụi đường dính vướng sẫm màu loang
Biết bao lần da diết cả toàn thân
Hằng mấy lượt cung đàn ngưng bấm phím

Thế mà sao mãi chập chờn ẩn hiện
Một cái gì ở tận nẻo đằng xa
Dịu dàng êm ả, rung lắc đưa qua
Khiến cảnh sắc nhạt nhòa như giũ bóng…

Trời lành lạnh cuốn tròn khung lồng lộng
Man mác sầu dấy động khối tâm tư
Bến trăng xưa, tiếng hẹn tự bao giờ
Để vương vấn cứ vật vờ diệu vợi…

Nghiêng phía phải tránh mấy hòn đá sỏi
Rồi khẽ khàng tự nói, tự mình nghe
Có phải chăng lối ngõ hướng đi về
Còn thăm thẳm giữa bốn bề cô tịch

Dừng bước lại, nghỉ chân bên gò đất
Nghe dế mèn tí tách điệp tơ vương
Loáng thoáng hình dĩ vãng thuở yêu đương
Gờn gợn sóng giữa buồng tim lữ khách…

10/3/2021
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

 

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *