Giọt Nước Mắt Của Em… Thơ Nỗi Niềm

Giọt Nước Mắt Của Em
Ray Rứt Mãi Trong Tôi

Giọt lệ lăn dài khóe mắt em
Nhểu lên não nuột giữa màn đêm
Nhưng yêu đã hết, tình nay chết
Đành phải vậy thôi, vỡ mộng thuyền,

Em cứ nhiều đi, khóc thật nhiều
Cho khô cạn sạch hết bao nhiêu
Để mai mốt nữa, dòng năm tháng
Kỷ niệm ngày qua tợ bóng chiều…

Cầu gòn thong thả tới lui sang
Hết bận dừng xem giữa cái nhà
Có dáng hình Ai đang ở đó
Từng làm xao xuyến, nhịp ngân nga

Nếu như bất chợt gặp trên đường
Bỗng thấy nỗi lòng dậy tiếng chuông
Hãy nghĩ rằng đây do ngọn gió
Vô tình đẩy nhẹ một làn hương

Khỏi cần đứng lại gật chào nhau
Cứ thẳng hướng nhìn bước thật mau
Vì bóng đằng kia là ánh lóe
Bận tâm chi phải tốn vài câu…

Chỉ phút vội vàng của cánh tay
Vòng ôm vóc ngọc ngất ngây say
Mạnh buông rơi xuống không thèm nữa
Khiến mãi con tim điệp khúc hoài

Tôi mắc nợ em, kẻ phụ tình
Làm cho héo úa cánh hoa xinh
Để rồi sâu thẳm luôn ray rứt
Khi ở đâu đây lởn vởn hình…

15/8/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *