Gió Cùng Gió – Thơ Nỗi Niềm

Gió Cùng Gió

Tôi hồn gió, còn em đây cũng gió
Ngọn gió lành muôn thuở của yêu thương
Hai chúng ta đang lướt cõi ngàn phương
Tình cờ gặp trên đường bay viễn mộng,

Em thổn thức tiếng lòng trong biển sống
Bằng nhớ nhung, vương vấn với đợi chờ
Còn tôi thì từ đỉnh ngọn chơ vơ
Nhẹ đáp xuống bên bờ xanh êm ả

Xung quanh ta ngàn hoa treo cành lá
Muôn sắc màu loang tỏa vị hương say
Tôi bàn tay, em cũng duỗi bàn tay
Cùng lắc nhẹ đó đây theo ngày tháng…

Có phải chăng bao lần em buồn chán
Kiếp phong trần loáng thoáng lững lờ trôi
Chỉ du dương lui tới tặng cho đời
Riêng thân mình chơi vơi sầu lặng lẽ?

Vậy mà sao dỗi hờn trên vách đá
Giữa chon von rỉ rả tiếng chênh vênh
Như nỗi lòng của kẻ chỉ mình ên
Ôm trăn trở bồng bềnh không điểm tựa…

Tìm phôi lãng, vào hiên em vuốt nhẹ
Tóc, tay ai rồi khe khẽ thì thầm
Khúc nhạc tình da diết ở con tim
“Em có lạnh không em”! Này em hỡi!

Ôi! Tình cờ bay ngang, nghe giọng nói
Quá ngọt ngào, an ủi bóng cô đơn
Tôi thấy lòng xúc động trỗi từng cơn
Phải chi được khảy đàn như thế đó…

12/11/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.