Giây Phút Giận Hờn – Thơ Nỗi Niềm

Giây Phút Giận Hờn

Trời bảng lảng sương mù giăng khắp nẻo
Khắc khoải sầu, thắt thẻo quặn tâm can
Mới đêm trước lưng tầng vầng rực chiếu
Tối nay thì mây kéo phủ thênh thang…

Loáng thoáng tiếng rì rầm nơi diệu vợi
Loang vọng về theo mỗi lóe hàng tia
Kèm hù hụ từ xa lùa trôi nổi
Trải lên bầu bóng tối nhập nhòa pha

Cận mái hiên nhà, nỗi niềm man mác
Vòm lờ mờ thả mắt hướng mênh mông
Trên dãy xám bềnh bồng vào cõi khuất
Dưới dạt dào, thổn thức tận bên trong…

Chợt lởn vởn dòng sông dài hun hút
Cặp hai bờ chen chúc cỏ cây nghiêng
Dãy nhấp nhố con thuyền bơi tới trước
Sóng cồn sau đuổi rượt cứ liên miên

Rồi lại thấy ánh hiền đôi suối biếc
Gửi đậm đà tha thiết giữa cung mơ
Chiều lối ngõ thẫn thờ ôm nhung nhớ
Đêm góc buồn trăn trở một vần thơ

Cánh thời gian lững lờ xuôi ngày tháng
Nghĩa đượm nồng bậu bạn kết uyên ương
Lắm câu chuyện, tơ vương tình trĩu nặng
Nhẹ âm thầm lẳng lặng tụ ngàn thương…

Bỗng thoáng chốc giận hờn đà tan biến
Chập chờn kia ẩn hiện bóng hình Ai
Bao kỷ niệm chuỗi dài dâng xao xuyến
Da diết lòng, lưu luyến ngập tràn đây…

06/04/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.