Em Ngồi Bên Song Cửa – Thơ Nỗi Niềm

Em Ngồi Bên Song Cửa

Cứ mỗi chiều tàn giọt nắng tan
Sắc mờ chầm chậm trải ngoài sân
Bên khung cửa sổ em ngồi đó
Lặng lẽ mình ên, nỗi ngập tràn…

Nhớ con đường vắng giữa hàng cây
Hai mái trên cao phủ mát dài
Gió thổi hiu hiu dòng điệp khúc
Lâng lâng xúc cảm cận kề vai

Nhớ quán bên lề dưới bóng đêm
Em cầm muỗng nước vẽ con tim
Anh thêm nét nữa chồng lên ấy
Rồi hướng về nhau tủm tỉm hiền

Nhớ làn hơi ấm bàn tay anh
Chặt nắm tay em những tối nào
Vượt lộ xe nhiều như chẳng thấy
Chỉ nghe sóng vỗ nhịp lao xao

Nhớ anh trầm đó đợi em về
Mỏi mệt cả ngày vụt biến đi
Ngọt lịm kem hồng hay ngọt ý
Mà trong sâu thẳm cứ lê thê…

Anh nói giã từ em chẳng tin
Ngỡ rằng gió thoảng nhẹ rung rinh
Gợi hoa hé nhụy khơi niềm mộng
Để ở Ai kia tặng chữ tình

Yêu anh nhiều lắm hiểu không anh
Sao nỡ đưa tay kéo vạt màn
Rồi lại vội vàng buông thõng xuống
Cho đời em mãi bóng lang thang…

16/8/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.