Em Hãy Mà Quên – Thơ Tình Buồn

Em Hãy Mà Quên

Tôi cất mộng vào giữa trái tim
Bôn ba xứ lạ để mong tìm
Khuôn vàng về đựng duyên hai đứa
Cho mối tơ tình được vững yên,

Nào hay em đã bước sang ngang
Một nửa hồn tôi chợt ngỡ ngàng
Một nửa vật vờ treo sóng nước
Lững lờ năm tháng giữa lăn tăn

Ôi hỡi! Còn gì đau đớn hơn
Trọn lòng ấp ủ mảnh trăng son
Chẳng ngờ mới đó đò thay bến
Lạc lõng, chơi vơi kẻ lối mòn

Ngày ý nguyện thành, kiếm bóng thương
Bốn bề chỉ thấy mịt mù sương
Rải dày loang trắng dòng sông cũ
Một cõi đìu hiu phủ vạn buồn…

Bây giờ em lại ghé bên đây
Muốn nhúm ngọn hồng… để đốt Ai
Bởi vướng nỗi hờn xưa bất chợt
Chim dừng cánh đậu lại xa bay?

Nếu như thế đó phải đành cam
Bởi tại do tôi mới lỡ làng
Xa vắng khi hoa vừa mới nở
Khiến vầng lóng lánh vội mờ tan…

Đã hết những gì để mộng mơ
Quả tình thắm đỏ tự bao giờ
Tái tê buốt lạnh theo ngày tháng
Nay tím khô cằn, hóa cứng đơ

Em hãy mà quên, hãy trở về
Con đường thuở ấy đón em đi
Vì hương mật ngọt giăng đầy ắp
Còn ở nơi này cũng chẳng chi…

21/6/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.