Duyên Tình Đây – Thơ Nỗi Niềm

Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) - Page 37 Images?q=tbn:ANd9GcSsyVzh6lrMkST-vj7Mr1prHoePN26xADr1JMIReui53CqMtaywEg

DUYÊN TÌNH ĐÂY

Dòng ngăn cách đôi bờ dài hai phía
Hướng vọng về lấp lóa trải lăn tăn
Vương vấn quá ảnh bóng của vầng trăng
Đêm tròn trịa long lanh xòe mặt nước…

Ngày thơ thẩn tới lui hằng mấy lượt
Ngắm con đò lả lướt, khách sang sông
Từ bình minh ửng chiếu, bật tia hồng
Đến rụng nắng mênh mông chìm khắp nẻo

Cái gì đó tận cùng nơi tâm não
Lởn vởn hoài, gọi réo mãi triền miên
Khiến bâng khuâng, man mác nỗi ưu phiền
Canh cánh dạ, chẳng yên bề lặng lẽ

Khuya thấm lạnh, lạnh vo tròn trăn trở
Luyến lưu này vàng võ, nghẹn tơ vương
Lác đác mờ dãy phiến đọng hàn sương
Từng giọt nhỏ gợi buồn, buồn vời vợi

Chầm chậm cõi thênh thang đùn sẫm tối
Ngọn thẫn thờ, dã dượi vật vờ đưa
Xám chuyển mình kết tụ hóa thành mưa
Rơi rỉ rả, nhẹ khua lời tí tách…

Ai cũng hiểu ngôi nhà xây trên cát
Sẽ một ngày tan tác, dở dang xây
Bởi không chân dễ nghiêng ngả, lắt lay
Thêm vũ trụ ngập đầy cơn thổi lốc…

Còn duyên đây có thể nào lại khác
Khi ngàn thơ, bàng bạc ngập hồn thơ
Yêu dấu yêu tha thiết đượm bầu mơ
Hình ẩn hiện lững lờ thuyền Song Phượng?…

25/04/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.