Dưới Bóng Thời Gian – Thơ Tình Buồn

Dưới Bóng Thời Gian

Chầm chậm đỉnh trời phủ giá đông
Đêm khuya thao thức, tái tê lòng
Luyến lưu man mác, bờ trông ngóng
Ảnh bóng, con thuyền một bến sông…

Nhưng rồi cứ mãi dạ bâng khuâng
Mở cửa tâm tư lấy chiếc đàn
Khảy khúc nhạc tình loang bảng lảng
Phôi pha giây phút, nỗi niềm mang

Thỉnh thoảng ngoài hiên gió vụt vù
Âm vang loáng thoáng tợ lời ru
Hàng cây rũ nhánh hình như ngủ
Chốc chốc cựa mình, cõi mộng du

Cảnh sắc thiên nhiên đọng nét sầu
Khiến người lặng lẽ dưới đêm thâu
Tăng thêm vương vấn hình yêu dấu
Da diết đong đưa khóe lệ trào

Vầng trăng ai nỡ xẻ làm đôi
Nửa khuyết lang thang cận mé đồi
Nửa giạt phương ngàn rơi ngõ lối
Để hồn vạn dặm lạc chơi vơi…

Thương ơi! Canh cánh nghĩ về em
Mà chẳng làm sao có thể tìm
Đành phải tháng ngày nhìn vạt tím
Từ nơi bốn phía chảy vào tim

Vò võ âm thầm giữ mối tơ
Nâng niu, ngắm nghía giữa thu mờ
Sớm hôm mảng trắng vơi buồn nhớ
Ô Thước, u hoài trải xuống thơ.

18/11/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.