Dưới Bầu Sương Lạnh – Thơ Nỗi Niềm

Dưới Bầu Sương Lạnh

Ta ngồi đây chầm chậm thả hồn bay
Vào diệu vợi tìm ai? tìm ai nhỉ?
Để mỗi độ ngắm khung tà bóng xế
Thôi không còn lặng lẽ với bâng khuâng…

Trong thao thức, ngoài hướng vọng xa xăm
Luồng tê tái loang dần sâu tấc dạ
Muốn bùng cháy rực than hồng bếp lửa
Đốt lạnh mờ, ánh tỏa xóa âm u

Cho nỗi niềm canh cánh, ngập màu thu
Được giây phút nhìn mù tan vỡ nát
Dậy cảm hứng vụt cười vang khằng khặc
Trút mối sầu dằn vặt chuỗi triền miên…

Tất cả đó đã đeo đẳng nhiều năm
Kể từ ngày lang thang bờ cát tím
Nghe âm thanh từ ngàn xa dội đến
Xem sắc vàng cuốn quyện khối mênh mông…

Tình cờ gặp em đứng cạnh bờ sông
Môi tủm tỉm, má hồng nghiêng ưng ửng
Em e thẹn ngại ngùng hay đùa giỡn
Vậy mà sao cứ luẩn quẩn ở tôi

Nửa vầng trăng chạnh khuyết khuất về nơi
Bao sớm tối ngậm ngùi vương vấn mãi
Khao khát thấy một lần trồi đỉnh lại
Kéo héo mòn, khắc khoải dở dang mơ…

Thế rồi kia lai láng những vần thơ
Dưới sương lạnh từng giờ ngân khúc nhạc
Dẫu đêm dài có từng cơn gió giật
Rụng lá vàng, man mác gợn con tim…

23/2/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *