Đôi Mắt Với Bàn Tay – Thơ Tình Buồn

Đôi Mắt Với Bàn Tay

Đôi mắt này! Đôi mắt của ngày xưa
Đã êm ái dẫn đưa anh về mộng
Cho cánh gió giữa dập dồn lượn sóng
Niềm chơi vơi dấy động phả loang tan

Đôi mắt này! Đôi mắt đượm màu xanh
Gieo nỗi nhớ ngập tràn nơi tấc dạ
Giúp những lúc mệt nhoài chân sỏi đá
Bóng râm đường cận đó giải hanh hao

Đôi mắt này! Chan chứa biết là bao
Nguồn sức bật đi vào sông biển lớn
Trước giông bão, sóng cuồng luôn lởn vởn
Mạnh vung chèo thẳng hướng, vượt trùng khơi…

Vậy mà nay đôi mắt! Đôi mắt thắm đầy vơi
Hóa nhàn nhạt, từng hồi rơi nức nở
Để thuở nào dịu dàng hừng ánh tỏ
Giờ ẩn buồn vò võ tím chiều nay…

Kề bên nhau, anh muốn với bàn tay
Vuốt nhè nhẹ làn mây nhiều bụi trắng
Cho Ai kia gánh sầu đang trĩu nặng
Phút êm đềm pha loãng nỗi bi thương

Cho đôi mắt! Đôi mắt đọng hàn sương
Chuyển nhấp nháy trào tuôn tan ảm đạm
Cho điểm ái, dấu yêu còn in thẳm
Phút giây nồng ấm áp được phôi phai…

Thế mà anh chẳng dám nhấc bàn tay
Sợ kỷ niệm đong đầy kia thức dậy
Sợ dĩ vãng ngọt ngào xưa sống lại
Kéo đôi hồn xuống đáy vực âm u.

11/3/2021
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

CÓ NHÃ HỨNG MỜI BẠN XEM TẬP THƠ TẠI ĐÂY:

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *