Đôi Mắt Của Em – Thơ Tình Buồn

Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) - Page 9 Images?q=tbn:ANd9GcTUbU2W-1kEHbcufk9T_gBAVmDfMyyKHKBiNo4BZPnmJ49fWWI-

Đôi Mắt Của Em

Đôi mắt này, đôi mắt của ngày xưa
Loang nỗi nhớ nhẹ đưa vào sâu thẳm
Cho anh hết bâng khuâng, niềm trăn trở
Rồi êm đềm ngắm tỏ tận xa xăm,

Đôi mắt này khẽ cười, anh yêu dấu!
Có hiểu chăng đau đáu những ngày xa
Em ngơ ngẩn dưới tà trông diệu vợi
Thèm cánh hồn bay tới gặp người ta?

Đôi mắt này, khéo léo ngón thon thon
Phủi mây xám hoàng hôn tan mất dạng
Để chút nữa không gian bầu rộng lớn
Hết áng mờ lởn vởn đậy vầng trăng

Đôi mắt này! Anh Sáng ơi! Giữ mãi
Cuộc tình ta nước chảy tận trùng dương
Dẫu sỏi đá trải đường chân vẫn tới
Điểm tận cùng vời vợi của yêu đương…

Vậy mà nay đôi mắt phủ vạn sầu
Bởi bất hạnh vỡ câu thề ước hẹn
Màn sương tím trùm lên niềm khắc dấu
Mũi tên chì xuyên thấu quả tim em

Để đôi mắt! Đôi mắt thắm ngày xanh
Hóa nhàn nhạt treo cành cây héo rũ
Bao ước mơ ấp ủ dưới long lanh
Một thoáng đã tan tành qua lối ngõ

Đôi mắt của em giờ buồn muôn thuở
Cuốn khung tàn vò võ quấn chiều đông
Từng thu đến bềnh bồng theo ngọn gió
Loáng thoáng về nỗi nhớ một dòng sông…

22/7/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Bởi uống cạn vầng trăng mười sáu
  Để trọn đời đau đáu bâng khuâng

.Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *