Đoạn Cuối Một Cuộc Tình – Thơ Tình Buồn

Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) - Page 13 Images?q=tbn:ANd9GcTEyJTL9vOGq-L-obG_vy8YO3VOZrx8sZobsxjhd5W-ebquA3N0wA

ĐOẠN CUỐI MỘT CUỘC TÌNH

Thà đừng gặp lại nhau tình ấy
Để giờ đây khỏi phải nhói đau
Tiếc vầng lóng lánh thuở nào
Mà nay đã rụng, để sầu đêm đen

Thà chẳng nhớ đến em ngày đó
Mặc dòng đời mưa gió vần xoay
Nhớ chi để phải những ngày
Quay tìm dĩ vãng, tìm ai làm gì

Thà quên hẳn, không ghi ký ức
Để cho lòng khỏi lúc vấn vương
Bước chân trở lại con đường
Hỡi ôi! Đường cũ mù sương mất rồi

Thà chớ bận một đời héo hắt
Khỏi chuyển về dịu mát trăng thanh
Tặng thêm quả chín treo cành
Thì đâu có phải đoạn đành cố quên…

Thôi hết rồi! Cái tên tình mộng
Chuỗi năm dài quyện bóng theo tôi
Những khi tận đỉnh chơi vơi
Vẫn còn một chỗ khẽ lời dấu yêu

Em đã quét lá chiều gom góc
Để không nhìn lăn lóc đầy sân
Trải lên cảnh sắc điêu tàn
Dưới tà rụng tắt thêm ngàn xót xa

Kể từ nay chỉ là vĩnh biệt
Còn cái gì để viết thành thơ
Thì đây! Mảnh trắng đang chờ…
Ngân nga khuây khoả những giờ buồn tênh.

16/5/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.