Dĩ Vãng Là Thơ Với Nhạc

Dĩ Vãng Là Thơ Với Nhạc

Một góc hiên đời lạnh tuyết sương
Chơi vơi, trống vắng có nghe buồn
Mà sao cứ mãi từ thăm thẳm
Âm ỉ chập chờn những tiếng chuông?

Hỏi lòng, tự hỏi với mình thôi
Chớ thể nào đâu níu vạt trời
Khi bóng tà huy dần khuất dạng
Cả màn sẫm tối phủ trùm nơi

Chỉ còn nỗi nhớ quyện luồng đau
Trộn lẫn đan xen, biến mực màu
Giấy trắng nằm khung, niềm cảm hứng
Điểm tô bức họa khỏa khuây sầu…

Kia thuở xuân thời, tím dở dang
Đường xa hun hút nuốt thân tàn
Lối mòn ngập ngụa, ngàn tơi tả
Rị mọ âm thầm tránh trượt ngang

Nọ đầy nhễ nhại dưới hanh hao
Cố rướn người lên vực khí hào
Thẳng bước hướng về bờ rậm lá
Kiên trì đứng đợi gió lao xao

Và lắm bao lần cung mộng thắm
Say sưa nốc cạn giọt chung thề
Để rồi trắc trở, dòng ly biệt
Da diết tâm hồn, nghẹn kéo lê…

Giờ đây tất cả đã trôi xa
Dĩ vãng ngày xưa chuỗi ngọc ngà
Kỷ niệm, hương tình, men mật ngọt
Hóa thành thơ, nhạc giúp phôi pha…

03/2/2021
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.