Để Thêm Say – Thơ Nỗi Niềm

Để Thêm Say

Dẫu người không trẻ giống như xưa
Ngang dọc trùng khơi khắp bốn mùa
Giông gió bão bùng đâu khiếp sợ
Tung hoành chí cả sớm chiều trưa

Cỏ lá, hương hoa chốn dặm ngàn
Xoa hồn lữ khách đỉnh mơ màng
Ngất ngây, êm ả đi vào mộng
Dào dạt, lâng lâng tắm ảnh vàng…

Thời gian lặng lẽ sớm qua mau
Bến nước, cầu ao của thuở nào
In nét đậm đà nơi ký ức
Chiều nghiêng vạt nắng vọng về đâu

Người nhớ, người yêu dáng mỹ miều
Cảm đời bất hạnh nỗi cô liêu
Xót xa nhìn thấy bao đau khổ
Thương kẻ cùng đinh một túp lều…

Bây giờ hạnh phúc phủ xung quanh
Vợ đẹp, con ngoan, ấm cửa nhà
Từng bước tương lai nhiều rộng mở
Bạc tiền dư giả nhẹ lo xa

Nhưng ai ngơi nghỉ lúc dừng chân
Còn ở người đây mãi cứ lần
Vẫn thiết tha tình, yêu cảnh sắc
Nên hoài vương vấn nỗi miên man

Thả bay theo gió, gió theo mây
Tận cõi thênh thang sớm, tối, ngày
Gom ánh, gom hương, gom vạn nhạc
Tặng đời lưu dấu… để thêm say.

17/6/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.