Để Nhiều Rễ Sâu – Thơ Nỗi Niềm

Để Nhiều Rễ Sâu

Cõi không gian mãi thời luân chuyển
Tiết giao mùa tiếp diễn đổi thay
Khi hoa khoe sắc tràn đầy
Lúc tàn héo úa, rụng bay vật vờ…

Dòng sông xanh lững lờ xuôi ngược
Theo thủy triều con nước dâng cao
Rồi thì khoảng độ dưới bầu
Dừng chân đứng lại, khẽ chào, quay lui…

Cứ như thế, muôn đời là thế
Cánh tuần hoàn sớm tối nhẹ đưa
Hừng đông đã nghĩ gì chưa
Hoàng hôn tắt nắng cũng vừa mỏi mê

Chuỗi năm tháng lê thê nhịp sống
Quấn cuộn tròn ảnh bóng tơ vương
Ngân nga tiếng nhạc, cung đàn
Có khi chùng sợi, ngỡ ngàng lệch âm

Khiến khoảnh khắc thâm trầm, lặng lẽ
Loáng thoáng hình ráng xế âm u
Thênh thang chầm chậm mịt mù
Phủ giăng khắp nẻo, thẫn thờ mây trôi

Mới hôm nào đôi môi nở thắm
Nụ duyên trao say đắm hương nồng
Giờ đây ngọn thổi phập phồng
Cành nghiêng lả tả, bềnh bồng héo khô…

Yêu đương hỡi! Giữa bờ cỏ lá
Cây ái tình trồng đó, nâng niu
Làm sao chẳng có gió khều
Chập chờn rung lắc, để nhiều rễ sâu…

29/09/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.