Đầy Quá Chưa Cạn – Thơ Nỗi Niềm

Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) - Page 37 Houses-lake-boat-art-background-915x515

ĐẦY QUÁ CHƯA CẠN

Loáng thoáng đằng xa dáng của em
Bất ngờ chợt thấy, nhói con tim
Quỳnh ơi! Đăng đẳng mười năm chẵn
Bến nước tiêu tương tím nỗi niềm…

Thuở nào hai đứa học chung trường
Chung lớp, chung bàn, chung vấn vương
Những buổi Ai đau hay vắng mặt
Kẻ còn, lặng lẽ lắng nghe chuông

Chúa nhật hàng me, góc hẹn hò
Kề vai sánh bước, lướt khung mơ
Mía ghim một bịch, ba phần ngọt
Ngọt đợi, ngọt trao, ngọt thẫn thờ

Đường tình cứ ngỡ về chung lối
Nào có hay đâu nghịch cảnh đời
Cha mẹ nhà em dời chỗ ở
Tìm phương sinh kế mịt mù nơi

Còn lẻ loi đây với ngỡ ngàng
Luyến lưu, thương nhớ mảnh trăng vàng
Bao nhiêu kỷ niệm là bao tối
Ảo não canh khuya, nghẹn tiếng đàn…

Chẳng dè gặp lại ảnh hình xưa
Rúng động trào dâng vạn sóng lùa
Biết hãy xuân hồng hoa thắm nở
Hay mùa ảm đạm phủ dầy mưa?

Sáng vẫn cô đơn dưới bóng trời
Dạ sầu lai láng thả dần trôi
Mà ôi! Đầy quá, sầu chưa cạn
Cứ lởn vởn đưa ảnh một người…

29/04/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.