Day Dứt Niềm Xưa – Thơ Nỗi Niềm

Day Dứt Niềm Xưa

Phố thưa vắng, lộ trưa hè oi nắng
Bước thong dong hướng thẳng, ánh nhìn ngay
Cạnh sạp bán hình Ai đang lẳng lặng
Thui thủi mình, nghĩa bạn chẳng băn khoăn…

Cảm xúc dạ, thoáng ngân từ giữa trái
Khẽ hỏi rằng sao Ấy lại như kia
Cứ mỗi bữa “chủ dìa, đò gác mái”
Bỏ con đò ở đấy để em lo…

Dưới chang chang trên la đà mây khói
Có khi nào tự hỏi hoặc bâng quơ
Đây mảnh thuyền lững lờ xuôi nước chảy
Sẽ theo dòng biển ái dệt đường tơ?

Ngày lại ngày, niềm mơ gieo nỗi đợi
Khắng khít nhiều, vời vợi cõi mênh mông
Những miếng bánh tỏ lòng thay tiếng nói
Những kem chiều nhẹ gửi áng thơ trong

Bỗng chốc lắc lư, bềnh bồng một phía
Kẻ vô tình ngã rẽ, lướt chèo ngang
Khiến chơi vơi, ngỡ ngàng cơn sóng lạc
Đẩy thẫn thờ vỡ nát một vầng trăng

Bóng thời gian âm thầm trôi lặng lẽ
Mấy chục năm mới đó lẹ làng qua
Chợt gặp lại “người xưa” quen một thuở
Sao vẫn còn vò võ quạnh chơ vơ?…

Em cũng muốn…anh à! Nhưng chưa gặp
Giống như anh, ấm áp…trọn lòng thương…
Ôi cay đắng! Cánh chuồn gieo mộng thắm
Rồi vội vàng vút thẳng để sầu vương…

16/2/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.