Đành Thôi Dừng Lại – Thơ Tình Buồn

Đành Thôi Dừng Lại

Tôi về nhặt lá vàng rơi
Gom chung thành đống, dưới trời lửa thiêu
Bao nhiêu khói giạt bóng chiều
Bấy nhiêu vơi nỗi tiêu điều, xác xơ…

Và rồi tôi vẫn làm thơ
Thơ trăng, thơ gió, thơ chờ đợi ai
Cho kia lặng lẽ tháng ngày
Tàn dư ứ đọng phôi phai rã dần

Bởi đâu còn nữa cung đàn
Ngân nga điệp khúc, mơ màng du dương
Còn đâu những tối mù sương
Bâng khuâng, thương nhớ, nghe buồn làm sao

Còn đâu nồng thắm ngọt ngào
Vai kề má tựa, đượm màu ái ân
Còn đâu dào dạt lâng lâng
Cung lầu thưởng nguyệt muôn phần đắm say…

Lỡ làng mối chỉ đường may
Bỏ kia chiếc áo héo gầy xót xa
Dấu yêu tha thiết đậm đà
Âm thầm ngọn gió la đà đẩy đưa

Để giờ nhạt ánh trăng thưa
Giữa bầu ảm đạm, canh khuya hững hờ
Thơ thẩn bước giữa vườn mơ
Chỉ hình mờ mịt, ngẩn ngơ khoé nhìn

Âm u vắt vẻo khung tình
Cuồng phong vần vũ, rung rinh chập chờn
Chơi vơi lạc lõng mảnh hồn
Đành thôi dừng lại, quay chân trở về…

22/1/2021
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.