Đa Tình Nợ – Thơ Nỗi Niềm

Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) - Page 37 Images?q=tbn:ANd9GcRikU9SBrpvkCiyOiLdQZMO0rlQrVrBvjtQKZDrqGalYAjOnm2t8Q

ĐA TÌNH NỢ

Lâu lắm rồi ta không về bên ấy
Biết nàng còn ở đấy nữa hay không
Vẫn một mình hôm sớm mỏi mòn trông
Hay phôi lãng, lấy chồng sang xứ lạ?

Lòng bỗng chợt nghe mênh mang buồn bã
Nhớ chuỗi ngày êm ả dưới trăng thanh
Đôi vai kề, dào dạt cảm lâng lâng
Trao nụ thắm, khung tầng chìm quay chuyển

Mân tà áo, thẹn thùng em khẽ tiếng
Dấu yêu ơi! Xao xuyến cả con tim
Số phận đời anh mang cánh loài chim
Lỡ bão lớn sao tìm anh! Anh hỡi?

Rồi một chiều cúi đầu chưa kịp nói
Nước mắt đoanh tròng, rười rượi sắc thu
Từ từ ngước mặt…nhớ quá “người ta”
Em lặn lội đường xa mong gặp gỡ…

Ôi! Tha thiết, đậm đà hình ảnh đó
Thế mà anh! Cửa gió phụ làn hương
Nỡ vô tình, bình thản vó buông cương
Mặc vóc liễu tơ vương, sầu lặng bước…

Bóng thời gian mấy mươi năm về trước
Phút giây này héo hắt nỗi niềm xưa
Một cái gì châm chích thấu thịt da
Khiến day dứt trào ra từng khoảnh khắc

Nếu như được một lần vòng đổi ngược
Cũng mảnh thuyền, sóng nước lững lờ bơi
Chỉ nhẹ nhàng theo thẳng hướng mà thôi
Chẳng thừa nặng để rồi canh cánh nợ…

24/04/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Ảnh: Sưu tầm

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.