Cùng Nhau Ngóng Đợi – Thơ Tình Yêu

Cùng Nhau Ngóng Đợi

Đêm ấy ta về ngang bến mơ
Dưới bầu dày đặc dãy sương mờ
Tình cờ đứng đó hình trinh nữ
Bất chợt cõi lòng dậy ý thơ…

Dừng chân giữa ngọn, thấy say say
Ngắm nghía thon thon dáng tuyệt này
Đang nhểu giọt sầu loang bóng cỏ
Rồi nàng chầm chậm vuốt bồng mây

Ô kìa! Sắc trải màu bông tuyết
Bị gió luồn ngang tốc vạt hồng
Nửa lộ nửa chìm trong nhánh lụa
Khiến niềm dào dạt nỗi lâng lâng

Có phải tinh khôi này ẩn chứa
Cái gì quyện đó một niềm tin
Cho hồn mộng ước chìm thu quạnh
Loáng thoáng chập chờn thấy ảnh linh

Mà đã lâu rồi chuỗi nắng sương
Kẻ mang vương vấn, dạ buôn buồn
Hình Ai tâm trí hằng lai vãng
Cứ độ canh trường trỗi tiếng chuông

Chiếc bóng thời gian mãi lạnh lùng
Và ta cũng vẫn lắm mông lung
Đêm đêm thao thức, ngày trăn trở
Rỉ rả âm thầm chạnh nhớ nhung

Lởn vởn cái gì của thật xa
Làm chân nằng nặng trĩu khung tà
Mà không hiểu thấu, không nhìn được
Chỉ biết, thôi thì cứ thoảng qua…

Nàng ơi! Bên ấy luống bâng khuâng
Gác tía, đìu hiu, khảy phím đàn
Ta cũng giống nàng đang phổ nhạc
Cùng nhau ngóng đợi mảnh trăng vàng…

1/7/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.