Cũng Một Chiều Buồn – Thơ Nỗi Niềm

Cũng Một Chiều Buồn

Lại cũng chiều nay cận mé đường
Cà phê lặng lẽ, nỗi niềm vương
Rồi lòng hướng vọng về xa vợi
Trăn trở, trầm ngâm…dạ cũng buồn…

Nhớ cánh môi hồng đượm nét thanh
Khép vào, duyên ẩn dưới long lanh
Như tròn gói ghém lời yêu dấu
Giữ kín bên trong sẵn để dành…

Nhớ ánh mơ màng thả dáng nghiêng
Gợn buồn man mác ảnh thuyền quyên
Kề bên má trái làn mây nhẹ
Lất phất vuốt ve vẻ dịu hiền

Nhớ suối nhung huyền trải ý thơ
Xõa theo thon thả tự bao giờ
Lâng lâng dào dạt hồn ai ngắm
Một bức tranh tình lắm ngẩn ngơ…

Những đó em đà gửi tặng anh
Thầm mong vườn thắm nụ đơm cành
Dẫu cho nắng hạn hay tầm tã
Sẽ một mai này rộ giữa xanh…

Nhưng em nào biết cõi lòng tôi
Cứ mãi bâng khuâng với ngậm ngùi
Muốn duỗi bàn tay nâng quả mọng
Nào đâu thể được bởi chơi vơi

Để tái tê tràn mỗi phút giây
Luyến lưu thương nhớ đậm về ai
Nhưng mà ôi hỡi! Tình yêu hỡi
Xám đã giăng đầy, rụng cánh bay…

29/3/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.