Cứ Vẫn Con Tim – Thơ Lục Bát

Cứ Vẫn Con Tim

Nàng đi dệt mộng phù du
Để buồn loang mắt, cho thu đọng hồn
Chiều chiều lặng ngắm hoàng hôn
Cung đàn réo rắt, chập chờn ý mơ,

Còn tôi khuây khỏa với thơ
Tay đan ước vọng, chân chờ gió lay
Đẩy về dĩ vãng tìm ai
Cho vơi nỗi nhớ chuỗi ngày không tên?

Sớm hôm thả cánh bồng bềnh
Dặm ngàn sương khói, ánh tình nơi đâu
Để khuya lạnh phủ mái đầu
Vấn vương còn đó quyện sầu mà thôi

Tôi, nàng cách biệt đôi nơi
Cũng cùng một ánh trăng soi giữa trời
Cũng trông, cũng đợi, cũng rồi
Dạ mang canh cánh, từng hồi cảm rung

Ngắm mây, mây xám lạnh lùng
Lững lờ trôi mãi vào vùng xa xăm
Ngắm sương, sương nhẹ âm thầm
Từ từ nhỏ giọt, cạn dần sau đêm

Vậy mà cứ vẫn con tim…

1/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.